
Bài thơ Tết 2012 của nàng Hội quán Cười
Nhân lúc chồng đang ở cơ quan, cô vợ (vốn là cây thơ của Hội quán Cười) sốt ruột giục anh chồng thì anh chồng bảo: “Em làm cho anh 2 câu thơ để anh đăng lên status cho sếp đọc nhé!”. Chưa đầy 2 phút sau cô vợ gửi cho anh luôn:
Về nhà vợ hỏi “đầu tiên”
Tết rồi sao vẫn triền miên bảo: CHỜ!?
Anh chồng thấy hay nhưng có vẻ hơi thô nên bảo vợ làm 2 câu khác cho nó lãng mạn một tý. Cô vợ liền xuất chưởng ngay:
Đêm xuân trăng tỏ trăng mờ
Vợ thì thầm hỏi đến giờ KHAI chưa?
Anh chồng đắc ý đăng ngay lên status của mình. Chỉ ít phút sau anh nhận được tin nhắn của sếp:
Vợ em hỏi, anh xin thưa
Trời đang nắng HẠN, chờ mưa em à!
Anh chồng tiu nghỉu gửi hai câu thơ của sếp cho vợ. Chị vợ tức tối gửi lại cho anh chồng:
Thế thì đừng có về nhà
Kẻo không lại trách vợ là yêu tinh
Anh chồng đọc xong nhăn nhó thanh minh:
Vợ ơi xin hãy thương tình
Từ từ đừng có sốt xình xịch lên
Cô vợ càng lúc càng như đổ thêm dầu vào lửa, đáp lời:
Trời ơi! Thử hỏi cấp trên
Về nhà vợ sếp có rên không nào?
Anh chồng còn chưa biết trả lời vợ thế nào thì sếp đứng ở sau lưng đã đọc được hết, sếp bèn thay anh chồng đáp luôn:
Cái hồ cũng giống cái ao
Vợ anh cũng thét, cũng gào rát tai
Em ơi, anh khất đến mai
Chờ mưa xuống đã rồi sài được không
Chứ giờ tua tủa chỉ lông
Mực khô xơ xác, bút không viết gì?
(Cô vợ e thẹn cười khì:
- Nhưng anh đừng để lỡ thì xuân sang
Kẻo như năm ngoái lỡ làng
Vợ chồng em lại vội vàng… đi vay!)
  
Con gái: xưa và nay
|
| |
Gái xưa dạ một, vâng hai
Gái nay mà bảo là quay... cãi liền
Gái xưa dáng đẹp như tiên
Gái nay như mấy… "con điên" ngoài đường
Gái xưa may vá tỏ tường
Gái nay chỉ biết tìm đường shopping
Gái xưa mới thật là xinh
Gái nay như thể… “tinh tinh khoe hàng”
Gái xưa ăn nói dịu dàng
Gái nay ăn nói sỗ sàng thấy ghê
Gái xưa vừa gặp đã mê
Gái nay nhìn kỹ, vẫn chê như thường
Gái xưa đâu biết trèo tường
Gái nay leo cổng, kiếm đường theo trai
Gái xưa: “Thiếp nguyện theo chàng”
Gái nay: “Ở đó xếp hàng cho tao”...
Nói về Girl
Trời sinh con gái ít lời
Vài ba cô lại chợ trời mọc ra.
Trời sinh con gái nết na
Tối ngày sàn nhảy, quán bar la cà.
Trời sinh con gái vị tha
Giận người yêu giận luôn cha của chàng.
Trời sinh con gái đàng hoàng
Ra đường thô lỗ chẳng màng xung quanh.
Trời sinh con gái mỏng manh
Tức lên giở võ đánh anh tức thì.
Trời sinh con gái làm chi?
Trời sinh con gái cũng vì con trai.
Trời sinh con gái lắm tài
Nhưng tài như vậy con trai... thở dài... huhu!
Sự Tích Con Gái
Sau khi tạo ra con trai, Thượng Đế cảm thấy hài lòng vì họ thật xứng đáng để đại diện cho những gì hay đẹp nhất. Quá ưng ý với tạo vật của mình, Thượng Đế quyết định chế ra một món quà để tặng cho con trai. Trải qua bao đêm dài mê sảng, Thượng Đế đi đến kết luận là: phải tạo một món quà kết tinh của mọi điều tốt đẹp mới xứng đáng để tặng cho con trai. Người quyết định gọi đó là CON GẠI (xin chư vị đừng tưởng lầm người ta để lộn dấu sắc thành dấu nặng).
Vì muốn tạo ra một món quà hoàn hảo, Thượng Đế đã phải bỏ công tính toán thật chi ly. Sau khi tiêu tốn một trăm mười ba triệu chín trăm tám mươi bảy ngàn sáu trăm bốn mươi hai tờ giấy (chưa kể ba tờ rưỡi để Thượng Đế chùi râu khi vừa ăn phở vừa tính toán) cộng với bút, mực (hao tốn không biết đâu mà kể), Thượng Đế đã rút ra mười ba công thức, mỗi công thức là một đa thức bậc sáu mươi bảy của cả một đống biến số. Tiếp đó, người lấy tích phân ba mươi hai lớp của cả tá công thức kia. Tiếp nữa là một quá trình tính giới hạn dài lê thê, nếu không kể đến sự lấy logarit, cơ số là một số có mười chín con số trước dấu phẩy và bốn mươi mốt con số sau dấu phẩy, của ba công thức trong số vừa kể trên. Từ kết quả có được, Thượng Đế bắt tay vào việc tạo ra “con gại”.
Vật liệu để tạo ra “con gại” gồm có: sự mảnh mai của những nhánh cây rụng lá, sự tha thướt mềm mại của…đuôi ngựa, trí thông minh của…con trai (lấy ra xài lại), thêm vào đó chừng mấy chục chất phụ gia (có cả axit mạnh, baz mạnh…) và đặc biệt, Thượng Đế còn cho thêm vài hạt “nữ tính” mà Người mới tạo ra.
Chắc mẩm rằng món quà của mình sẽ vô cùng tuyệt mỹ, Thượng Đế bèn đem mớ hổ lốn vừa kể trên bỏ vào nồi hấp sau khi trộn đều. Tiếp đến, Người đem ninh, chiên, xào, nấu, hấp, kho, luộc, chưng, tiếp theo là xử lý bằng tia cực tím trong môi trường lạnh -272,9 độC, áp suất 9 triệu atm. Trải qua thêm mười mấy quy trình vật lý nữa, “con gại” được Thượng Đế hi vọng là sẽ có một sức chịu đựng cao, bền gấp ba lần con trai. Sau rốt, Thượng Đế bỏ thêm mấy toán tử logic, vài dấu tích phân, vài công thức giải tích rồi đem tất cả cho vào hũ, đậy chặt để thực hiện quá trình…lên men.
Thế nhưng, hỡi ơi, có ai ngờ rằng Thượng Đế cũng lầm lẫn, một sự lầm lẫn vô cùng tai hại. Lẽ ra Người phải lấy tích phân ba mươi bốn lớp và cơ số của phép lấy logarit chỉ có bốn mươi chữ số sau dấu phẩy. Nếu vậy thì sản phẩm của Người mới thật sự hoàn mỹ. Sai lầm này đã làm cho “con gại” trở nên khác hẳn những gì Người mong đợi. Tiếc rằng Thượng Đế không phát hiện được điều này và đúng 9 tháng 10 ngày sau, Người mở hũ. Từ trong hũ, một bầy “con gại” túa ra và ào ào xuống trần. Than ôi, đó là một món quà hay là một tai họa mà Thượng Đế giáng xuống đầu…con trai? Ta xem tiếp sẽ rõ.
Sự sai lầm của Thượng Đế làm cho “con gại” xuất hiện vô số đột biến kinh hoàng. Vì xuất phát từ một nùi công thức phức tạp, cộng với nguyên vật liệu cũng quá phức tạp nên “con gại” sinh ra là đã sẵn có…sự phức tạp trong người. Đã vậy lại còn thêm toán tử logic NOT nên “con gại” lại càng tăng phần rắc rối. Tỉ dụ con trai rủ đi ăn kem thì bảo: “Thôi! Hỏng thèm ăn đâu!” dù trong bụng thèm muốn chết, hay là ngoài miệng thì nói: “Ghét anh quá hà!” nhung trong bụng thì: “Khoái anh…quá xá!” Do ảnh hưởng của dấu tích phân nên “con gại” rất hay…ẹo. Thấy con chuột nhắt dễ thương cũng la lên oai oái: “Ối! Ối! Sợ quá! Xỉu! Xỉu…”; bị đụng nhẹ vào tay cũng thút thít sụt sùi: “Tay người ta bầm hết trơn rồi nè! Đau quá hà…”. Do được tôi luyện kỹ càng nên “con gại” có sức chịu đựng cao những chuyện động trời. Tuy nhiên, sai lầm của Thượng Đế làm “con gại” không chịu được một chuyện vô cùng cỏn con là: bị chê xấu và chê già. Hễ nói gì thì nói, nhưng bảo họ “xấu hoắc” hay “già khằn” là lập tức, đất trời nổi cơn dông tố (cỡ cấp 14 trở lên).
Thế nhưng tất cả những sự đột biến nêu trên vẫn không kinh hoàng bằng sự đột biến dưới đây. Do bị xử lý quá độ, mấy hạt “nữ tính” mà Thượng Đế dùng để tạo “con gại” bị bể ra, nát bét. Ôi thôi! Thế là lẽ ra “nữ tính” là một phạm trù rất đơn giản và dễ thương thì nay đã trở nên vô cùng rắc rối. “Nữ tính” giờ đây bao gồm: ưa ngọt, khoái nịnh, nhõng nhẽo, khoái giận lẫy, hay ghen, nói nhiều, ham ăn vặt, khoái…đì con trai, và còn nhiều nhiều nhiều thứ khác nữa. Thế chưa hết! Vì có thêm phần tác động của mấy chất phụ gia: axit mạnh, baz mạnh, dấm thanh, vài chất có tính oxy hóa cao…mà “nữ tính” của “con gại” càng thêm phần phức tạp. Bình thường, khi ghen thì chỉ là: “Tại sao hôm qua anh nhìn con nhỏ đó? Tui biết nó dễ thương hơn tui mà!....” (mặc dù hôm qua chàng chẳng hề nhìn ai ngoài nàng), còn khi có thêm chất xúc tác là axit và dấm thanh thì cơn ghen trở thành: “Grừ! Đừng thèm ngó mặt tui nữa! Đi theo người khác luôn đi!” và nàng sẵn sàng cho chàng “xơi” một chiếc guốc, hay là bay khỏi yên xe nếu chàng đang chở. Ngoài ra, do vật liệu tạo “con gại” có axit, baz và chất xúc tác nên “nữ tính” của “con gại” cũng giống như phản ứng este hóa, nghĩa là có tính thuận nghịch nhưng theo kiểu “con chuồn chuồn khi vui nó đậu, khi buồn nó bay”. Con trai rủ đi ăn chè, lúc vui thì “con gại” bảo là: “Ừa! Bữa nay tui ăn mười ly đó nghen!”, còn lúc buồn thì họ bảo: “Thôi! Hỏng thèm đi ăn đâu! Đi ăn nhiều người ta nói mình…tham.” Con trai vốn rất ngây thơ và thật thà, nghe vậy tưởng thiệt, không đi ăn thì “con gại” bảo: “Sao mà anh ngố quá dzậy? Tui nói cái gì anh cũng tin hết phải hông? Tui nói tui…hỏng thương anh thì anh có tin hông?” Sau khi nghe con trai năn nỉ gãy lưỡi thì “con gại” mới giả vờ xiêu lòng mà rằng: “Thôi được! Nể tình anh, tui mới đi ăn đó nha! Nhưng để phạt anh cái tội quá ngố, bữa nay tui ăn…mười lăm ly!” Nói chung là làm con trai muốn điên cái đầu.
Thượng Đế thấy sản phẩm của mình thật quá không ưng ý nên Người đâm ra chán nản, không muốn nghe cái tên “con gại” nữa. Ở hạ giới, con trai vì quá hiền lành nên bị “con gại” quay như…chương trình vi tính chạy đệ quy. Họ đâm ra bực bội nên gọi “con gại” là “con gai” (ý nói “con gại” như cái gai hay chích), “con gài” (ý nói con trai hay bị gài độ), “con gãi” (ý nói “con gại” làm con trai khó chịu, bực bội như bị muỗi chích). Trải qua một thời gian dài bị gọi bằng những cái tên chẳng hay ho gì cho lắm, “con gại” bèn kéo tới “Hiệp hội con trai”, sử dụng toàn bộ “nữ tính” của mình (kể cả bạo lực) để mè nheo, ỉ ôi, năn nỉ con trai gọi mình bằng một cái tên khác. Con trai vốn rất độ lượng và nhân từ nên quyết định gọi họ là CON GÁI.
Từ đó, cõi nhân gian có thêm một khái niệm mới: “CON GÁI”. Tuy tên gọi thì mới nhưng con gái vẫn không khác bao nhiêu so với “con gại”. Họ vẫn đầy “nữ tính” và vẫn làm con trai…điên cái đầu.
====( *_* ) v ( *_ ) ==================================================================
Hết sự tích
Con quỳ lạy chúa trên trời
Sao cho con lấy được người con yêu
Sau khi con lấy được rồi
Con không quỳ nữa làm gì được con

Vô chùa lạy Phật cầu chồng
Ông Phật ổng nói “đờn ông hết rồi “
vậy thì vỗ tay 
nguồn : http://pro9x.com/4zum/showthread.php?t=47508
Nằm chung thì bảo.....chật giường
Nằm riêng lại bảo.....tơ vương con nào
Lãng mạn thì bảo.....tào lao
Đứng đắn lại bảo.....người sao hửng hờ
Khù khờ thì bảo.....giai tơ
Khôn lanh thì bảo.....hái mơ bao lần
Cả đời cứ mãi phân vân
Tơ lòng con gái biết mần sao đây  
Đi "sốp"
Hôm qua em đi “sốp” về
Trông em tôi hãi đồ lề em mang
Tóc xoăn vàng đỏ rộn ràng
Váy ngắn cũn cỡn em làm khổ tôi
Nào đâu mái tóc đồi mồi
Cái nơ tinh nghịch nhuốm hồi thơ ngây
Trời ơi cái áo hai dây
Cái vòng hiphop cái dây… xích người
Nói ra chỉ sợ em cười
Chê tôi lỗi mốt lỗi đời… mà đau
Van em ngó trước nhìn sau
Đừng kệch cỡm quá mà anh… đau mề.
Hôm qua em đi “sốp” về
Nữ sinh thanh lịch bay đi ít nhiều…

Anh hàng xóm
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi.
Cách nhau cái cọc để phơi áo quần.
Hai người nhầm lẫn tứ tung.
Nàng như cũng có cái quần giống tôi.
Ðể rồi có một lần phơi.
Thế nào tôi lấy nhầm ngay của nàng ...
Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng.
Thấy nàng hé cửa gọi sang thế này: "Ấy ơi ấy hãy vào đây, Cho tui đổi lại cái này chút coi".
Lần đầu tiên thấy nàng cười. Nàng che một tấm vải dày ngang hông (?).
"Cái quần duy nhất của em, Hôm qua anh lấy về bên ấy rồi".

------o0o------
9 điều thương dzợ
Môt thương đôi má của nàng, xoa toàn mỹ phẫm anh tàn tháng lương.
Hai thương giọng ngọt như đường, nàng xin môt tiếng vua nhường mất ngôi.
Ba thương đo đỏ đôi môi, anh không chạm đươc sợ trôi son nàng.
Bốn thương mười ngón thiên đàng, móng nàng lạ lắm, lúc vàng lúc xanh.
Năm thương đôi măt long lanh, liếc tình cọp cũng biến thành nai tơ.
Sáu thương cái nết ngây thơ, quen nàng môt tháng anh khờ ba năm.
Bảy thương cái mặt chằm dzằm, đòi mua môt cái áo đầm mới dzui.
Tám thương mái tóc buông xuôi, làm anh điêu đứng bởi mùi dzầu thơm.
Chín thương nàng biêt nấu cơm, ba năm môt món anh ròm như ma
------o0o------
Vợ tốt
Phải đẹp gái
- Không kiêu sa
- Thích ở nhà
- Lo nội trợ
- Không cắc cớ chửi chồng con
- Không phấn son
- Không nhiều chuyện
- Không hà tiện
- Không càm ràm
- Phải siêng năng
- Không lười biếng
- Nói nhỏ tiếng
- Biết chiều chồng
- Giỏi nữ công
- Và gia chánh.
- Biết làm bánh
- Nấu ăn ngon
- Biết dạy con
- Ứng xử tốt
- Không quá dốt
- Không quá khôn
- Không ôm đồm
- Không ủy mị
- Không thiên vị
- Không cầu kỳ
- Không quá phì
- Không quá ốm
- Không dị hợm
- Không chanh chua
- Không se sua
- Không bẻm mép
- Không bép xép
- Không phàn nàn.
- Không có đâu...Đừng có KIẾM.
Eva
Xưa kia ở tuốt trên trời
Ngọc Hoàng Thượng Ðế thảnh thơi thấy buồn
Sai bắt một con chuồn chuồn
Xịt vô 10 lít nước tương đem hầm
Bỏ vô một kí ớt bằm
Chanh chua 9 trái, me dầm 7 tô
Nước mắt cá sấu 6 tô
Dịu dàng chút xíu, 8 tô dữ chằn
Nêm thêm 9 chú lăng quăng
Mít khô, mít ướt, cằn nhằn, ghen tuông
Hai trăm (gr) nhõng nhẽo giận hờn
Mụn cám, mụn bọc, mụn cơm, mụn đề
Ngọc Hoàng hứng chí... hề hề
"Quả này hoàn tất khỏi chê chỗ nào"
Sai Thiên Lôi lấy bột nhào
Bắc Ðẩu canh lửa, Nam Tào quạt than
Bỗng nhiên một tiếng nổ vang
Thế rồi "con ấy" nhẹ nhàng bay ra
Bèn đặt tên là "EVA"
Còn gọi "con gái" hay là "Cô em"

Ba bà đi chợ cầu đông
Vừa đi vừa nhổ lông....mày ra xem
------o0o------
Lấy chồng
Em muốn lấy một chàng
Đẹp như tài tử Hàn
Chất phác như trai làng
Tiền đồ rất rỡ ràng
Nhà cửa đã sẵn sàng
Mẹ chàng rất nhẹ nhàng
Em (gái) chàng rất dịu dàng
Rượu chè chàng không màng
Cử chỉ rất điệu đàng
Kiến thức như kho tàng
Với chàng: Quan trọng nhất là “nàng”.
Và hay tặng em vàng!
!!!!!!

Thơ cười vỡ bụng, cười bẻ bụng, cười đau bụng, cười ra nước mắt
  |